Riêng chung mùa hạ

Có phải hạ về lau nốt những dây dưa ?

Cái buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội.

Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi,

Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu.

Chao ôi! Thương ve chưa nở đã sầu,

Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối.

Em đày đoạ cả đời không tìm nổi,

Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu.

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,

Nên đành gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,

Nên đành gửi trước vạn lời bỏ ngỏ,

Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!

Đinh Thu Hiền

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s