Em là cô gái không biết yêu lặng lẽ Đôi mắt như lửa kia nào giấu được ai Mặc cho người đời dè bỉu chê bai Mặc cho tình yêu của em có thể làm anh sợ hãi Em muốn nói rằng yêu anh mãi Chỉ mình anh. Duy nhất một mình anh Trời là anh, mà đất cũng là anh Đến cả gió, cả mưa và không khí Anh còn nhớ những ngày Đông không nhỉ Chạm tay nhau đã giật bắn lên rồi Đấy là lúc mình yêu nhau quá đỗi Trái tim liền phát điện đến khắp nơi Tình yêu mình chẳng biết đến nghỉ ngơi Dẫu bây giờ đã là chồng, là vợ Em nói yêu anh cả bằng hơi thở Rất yên bình trong những giấc mơ xanh Hôm nay là sinh nhật của anh Em lại nói cái điều anh vẫn biết Bởi không có món quà nào hơn được hết Lửa tình em không biết tắt bao giờ... Thụy Anh
