Tình yêu đi qua một chặng đường dài Có những lúc tưởng chừng đã lặng Như một buổi tối mùa đông xa vắng Giữa màu trắng trập trùng vẫn thấy bóng đêm đen Anh không nghe thấy tiếng thét của em Gọi những điều tưởng như không thể gọi Em vẫy vùng tìm những con đường mới Trong rừng khuya chỉ gặp lối mòn Giữa lá xanh em tìm khoảnh lá vàng Cuối đêm lạnh mong căn nhà gỗ ấm Hắt cốc nước lọc đi, pha trà ngọt đậm Tay lạnh lùng em áp má bàn tay Trong giấc mơ em lại gặp tình đây Non dại, đáng thương, run lên như cỏ Ngày đầu thu chỉ toàn mưa và gió Em ấp nó vào lòng, em nâng nó lên tay Anh của em, tình thơ trẻ của em Em thấy lại một ngôi sao trên đồi cao mình từng đến Thấy lại khoảng trời chiều yêu mến Thấy cơn mưa ướt đầm nặng áo của anh Thấy bước chân vội vàng dưới hàng dương xanh Mình đến với nhau để nói câu hờn dỗi Giận hờn vẫn đầy trong ngực em, từ xa xưa ấy đến giờ không tan nổi Có nghĩa là tình yêu vẫn còn Tình là đá vàng, Nhưng vàng dễ mềm mà đá cũng sẽ mòn Hãy đưa cho em bàn tay anh, bàn tay đừng hững hờ, bàn tay thường vững vàng hơn tay em nhiều lắm Gạn buồn khơi lại nguồn yêu trong trắng Bốn bàn tay cùng giữ nhé một tình yêu! 2-9-2008\ Thụy Anh
