Người đi rừng cô độc

Đường dài em cứ đi trái tim nồng nhiệt
Bồ công anh phát tán hạt vui buồn
Em đâu biết cánh hoa mềm đến thế
Lại có ngày cạn kiệt nỗi yêu đương…

Khoảng cách

Và em dẫu xa anh thêm nữa
Có những giấc mơ níu bước vô cùng

Chồi biếc

Này anh, em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước…

Viết tiếp

Kí ức ròng ròng tầm gai
Ngàn trái đau chờ tay người đến hái
Chân trời nào rồi cũng lại anh thôi
Cũng vẫn là em đôi bàn tay bé nhỏ…

Em gái

Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền….

Lời ru năm tháng

Ngoan nào, ngủ nhé tình yêu
Anh loay hoay tuổi che chiều gió em
Bế bồng nhan sắc qua đêm
Ngày ơi, đừng đọng buồn trên trán người…

Những bài thơ bỏ quên

Có bài thơ em viết cho anh
Những cảm nghĩ dại khờ về hạnh phúc
Yêu mến tự đáy lòng thành thực
Nắn nót những dòng ngây ngô…

Chân dung

tóc người chảy suốt cơn mưa
ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về…

Người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi !