Hư không

Giữa nồng ấm xuân vui
Chợt nhói lòng thương cuộc đời dâu bể
Biển cồn cào thì vẫn mãi bạc đầu thương nhớ thế
Trời vẫn cao xanh đến nao lòng…

Giao thừa

Mùa đông rũ áo
Lòng không giao thừa
Mùa xuân lại đến
Vui buồn đong đưa…

Mắc nợ mùa xuân

Đôi chân mắc nợ mùa xuân
Càng đi càng thấy trời gần đất xa…

Sẽ là như thế nào

Sẽ là như thế nào?
Rồi chúng ta sẽ nói gì đây
Cho những lần gặp lại…

Dù sao cũng cảm ơn đời

Cám ơn những sáng êm đềm
Khói cà phê quyện bên hiên nhà mình
Đứng bên bờ vực tử sinh
Vẫn nghe em hát bản tình ca xưa…

Gửi lá đầu cây

Ngổn ngang kỷ niệm nỗi đời
Trong lồng chim hót (!) ngoài trời gió bay.

Bài luân vũ mùa đông

Em như con bướm lạc lõng giữa Sài Gòn mùa đông
Không có anh mỉm cười bên cạnh
Phố bỗng dưng buồn…

Mây cuối trời

Tình yêu không giống như trong bài hát
Mọi sự trở về đều cay đắng như nhau…