Thơ phục sinh

Ai trong chúng ta cũng có lúc buồn
muốn chết
Nhưng chết như thế nào
cho ra chết mới thật gay!!!

Nếu phải liền xa mặt trời

hai mươi năm ngủ vùi khúc ru mười chín tuổi
ngỡ không thể lặp lại những dại dột thuở thiếu thời
ngỡ bão tố chỉ cồn lên đến thế
biết đâu bão tố ngủ trong mình…

Làm sao anh yêu nổi em?

Những môi son quệt ráng chiều thẫm đỏ
Những bàn tay mềm mại nao lòng
Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế…

Ấy không phải là đêm

Những hàng cây tiếp nối những hàng cây
Lặng lẽ trước vòng xe lăn rất chậm
Chỉ có vầng trăng chậm chạp thấu hiểu
Những người yêu đi đâu về đâu…

Đa mang

Em như cơn gió lạc đường
Theo anh lãng đãng mười phương trời nào.

Trái tim phụ nữ

Có bờ vai nào đủ rộng không anh
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người phụ nữ
Để đừng bao giờ, đừng người mẹ nào phải nhủ
”Hãy thương con gái mình hơn vì mai sau nó sẽ cô đơn”…

Người đàn bà đến với đời anh sau em

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc – khổ đau từng cóp nhặt – chúng mình….

Thêm một ngày mùa đông

Sài gòn không có mùa đông
Nhưng những ngày-mùa- đông thì nhiều lắm!
Giữa dòng người ngược xuôi, lòng anh đầy khoảng vắng
Tê buốt những đầu ngón tay…