Nếu phải liền xa mặt trời

.
vẫn mặt trời ngày ngày
một năm, mười năm, hai mươi năm…
cô gái mặt tròn dễ thương trong bức ảnh cũ
đã rời xa em về đâu

nửa đời người bao nhiêu nuối tiếc để bằng lòng
có lúc em không phải là em như anh biết
em trút bỏ khỏi hình hài thiếu phụ
đi như ngọn gió cùng anh

hai mươi năm ngủ vùi khúc ru mười chín tuổi
ngỡ không thể lặp lại những dại dột thuở thiếu thời
ngỡ bão tố chỉ cồn lên đến thế
biết đâu bão tố ngủ trong mình

trong trẻo giấc mơ, cay đắng cũng giấc mơ
không thể đổ lỗi tại trời xanh hay tại vầng dương đỏ
chỉ tại trái tim mình bé nhỏ
đã rơi như lá cuối thu…
.
Nếu phải lìa xa mặt trời – Trần Kim Hoa

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s