Tự khúc

Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không…

Kapuchikian

Em bảo: “Anh đi đi”
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: “Anh đừng đợi”
Sao anh vội về ngay?

Bài ca số phận

Có thể có những lúc giữa bạn bè náo nhiệt
Nhưng số phận luôn bắt em cô đơn
Cô đơn cả khi có anh
Cô đơn cả khi hai đứa mình hạnh phúc…

Món nợ

Ta nợ nhau một buổi sáng bình minh
Có tiếng chim kêu xen trong kẽ lá
Mình chia xa sao lòng thanh thản lạ!
Bỏ lại sau lưng món nợ
Một cuộc tình!

Vô tình

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi,
Vô tình anh không nói
Nên, đôi mình xa nhau…

Có thể cuộc đời là quá rộng

Rất có thể cuộc đời là quá rộng.
Anh và em rồi chẳng gặp nổi nhau.
Ta đành phải thì thầm, ừ , rất khẽ.
Duyên phận này thôi để lại kiếp sau…
.

Bài nhân gian tháng tám

Nếu em biết có lần tôi đã hỏi
Tôi đợi ai cuối cuộc chơi này?
Như tháng tám đi qua người sẽ khuất
Riêng vết son còn đỏ nẫu môi cười.

Cho ngày hôm qua

Em chỉ có một bờ tóc ngắn
Không đủ dài để buộc lời anh
Những ngọn tóc buồn hơn rêu cũ
Và hắt hiu gấp mấy lá cành…
.
#Dao_Phong_Lan

Không mùa

Và trái tim em xin cho một khu vườn
Xoã bóng mát trên tháng ngày cằn cỗi…
.