Cửa sổ để em nhìn vào khoảng trống
Để mở ra trời nắng
Để khép lại trời mưa
Và trong những ngày sương mù
Em chờ anh gõ cửa…
Tác giả: maihuynhthian
Ở giữa cây và nền trời
“Sao chiều nay ta muốn tốt lên nhiều
Thiên nhiên ở với mình cao cả quá
Tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ
Và vòm trời mong ngóng lại như cha…”
Trích An trú giữa đời
Bạn chỉ biết đến giá trị của sự tĩnh lặng khi dành không gian cho nó, sống trong nó, vùng vẫy trong nó. Kỳ lạ thay, đó cũng là lúc bạn nhận ra giá trị thực sự của thanh âm và lời nói. Sẽ có những hồi chuông nhỏ ngân lên trong tim bạn thật dịu dàng. Và từ đó, từng lời nói ra quý giá biết bao nhiêu.”
Không đề cho một người
“Em ở đâu cho tôi được đến tìm
Mùa hạ ép con ve khô xác
Bắng lăng tím tự bao giờ còn ngơ ngác
Em về đâu sau giờ học cuối cùng?”
Mọc lên mỗi sớm
“Một tiếng yêu lặng lẽ nồng nàn
Mỗi sớm mọc lên rực rỡ
chứa chan…”
Phố trẻ
“Xin những người đi lẻ
Hãy nhập thành chung đôi
Phố vẫn còn mới mẻ
Tình sao nỡ cũ rồi?”
Bài hát ấy vẫn còn là dang dở
“Anh vẫn chưa nói được cùng em
Bài hát ấy vẫn còn là dang dở
Chưa hiểu được mùi thơm của lá
Chưa nghe xong tiếng hót của chim rừng
Yêu thương hoài vẫn chưa đủ yêu thương…”
Tỉnh thức
“Đáng sợ nhất là thời gian không ngưng
ký ức thì tồn tại
biết trách hờn điều gì khi mình tỉnh thức
thấy rõ mình đang rơi…”
Thơ tiễn một người
“Cuộc đời cho gặp nhau
Cuộc đời làm ly biệt
Cái nghĩa lý cao sâu
Đến giờ tôi mới biết…”