Mưa

Hạt mưa dĩ nhiên là rơi xuốngem rơi ngượccô đơn như rừng chỉ còn một chiếc lá…Đầu ngón tay chai vì cầm bútvẫn không trải hết lòng mìnhnhư nỗi ám ảnh về tình yêu và cái chếtem thét gào, em lại bảo em hãy lặng câm.Chiếc đồng hồ cát vỡ (không phải tại em)vẫn oà…

Bài thơ không gửi

Anh viết gì cho em khi em 18 tuổi ?Có chiếc lá bạc đầu ngoài khung cửa vôi rơiAnh ước gì cho em khi sang 18 tuổi?Ngọn lửa thâu đêm não ruột chảy dài.Em trốn cơn đau vào giấc ngủ đơn côi,Anh đừng nói với em những điều đầy nước mắtTrong mơ em tìm cho…

Hiểu về trái tim

Bởi lẽ muốn thương nhau thì phải hiểu nhau, muốn hiểu nhau thì phải tin tưởng nhau, mà muốn tin tưởng nhau thì phải thật lòng với nhau….

Bụm tay hứng chút lửa hồngGhi lên cháy ngực cho lòng quặn đauChiều ơi ! Chạy trốn về đâu ?Đỏ lời ký ức một màu phượng xưaSông thời gian một chuyến đòChiều nao … thôi đã mịt mờ xa xămTìm viên sỏi rớt giữa dòngVớt lên trăm giấc bềnh bồng mơ đêmMột lần gặp một…

Vị đắng tình yêu

Có thể nào nói hết với nhau khôngTất cả mọi điều – Trừ xót xa cay đắngTrong ngực trẻ con tim chết lặngCó thể nào nói hết được không anh?Em từ lâu vắng những giấc mơ lànhThức trắng đêm mặt vùi trong gốiNghe ngoài trời xối xả mưa giôngCó thể nào nói hết với nhau…

Đường xưa lối cũ

Chòng chành phố cũ ướt mưa
Con đường bằng lăng tím ngắt
Em về lối xưa vẫn thế
Mùi hoa hanh hanh xuống ngày

Muộn

Anh còn gì để trao cho emNgười đàn bà đến muộn?Yêu thương đã tặng cho ngườiCả những dối lừaCũng đã dành cho người đến trước…Lỡ rồi bến hẹn trần gianNơi gặp gỡ là hoàng hôn về cuốiEm, kẻ đến sau tội nghiệpNhặt từng sợi tình thừa đan tấm thảm yêuRút niềm đau thành sợi chỉ…

Biển nhớ

Em đã lấy hết của anh những buổi tối yên tĩnhNhững buổi tối bây giờ sóng biển tràn vào nhàEm đã lấy của anh những trưa êm ảTrưa đỏ trời sắc lửa cháy trên hoa.Em lấy hết chừa cho anh nỗi nhớNỗi nhớ ba mươi bốn năm cộng lại – Nhân mườiNỗi nhớ biến gã…

Đột nhiên

Đột nhiên thấy nghi ngờCả những điều đang nóiĐan trống trải với khát khao dữ dộiThành kén tằm nhả tơĐột nhiên vấp phải mình úp mặt hư vôKhi cố giữ một người không biết có còn yêu thương nữa?Giá mà biết thảnh thơi dời bếp lửaLúc vừa tàn troCái khó nhất bây giờVẫn là quên…