Có thể

Có thể là em không nhớ đến tôiĐiều ấy cũng bình thường như chính là tôi vậyCó thể những ban mai khi em thức dậyNgười đến bên em sẽ chẳng phải là tôiCó thể là trong những lúc xa xôiEm sẽ gặp và thuộc về kẻ khácBởi tôi hiểu trong những ngày đơn độcĐã mấy…

Bỗng

Như tình cờ như hẹn hò như bất ngờ như lời hứa
Một phút một đời không biết nữa thời gian
Anh đứng sát bên em yên lành tan vỡ
Lạnh buốt như băng rực lửa nồng nàn…

Chuyện dân gian

Thế rồi… người ấy yêu tôi..
Tôi yêu người ấy – thành đôi vợ chồng

Bởi vì ta là con người..

“Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, như chúng ta có thể tồn tại tựa những tinh cầu đơn độc… Nhưng nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. “