Long lanh buồn, long lanh cô đơn

Đã có những ngày có thể là vàng
Không biết giữ để tuột tay rơi mất
Chỉ một lần lười nhác,
Chỉ một lần chủ quan.

Điều kì diệu của mùa xuân

đôi khi tôi vẫn tự trói buộc bình minh vào những nỗi cô đơn
không đáng gì
mà quên đi âm thanhnáo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động…

Bao giờ ngâu nở hoa

Trong cơn khát cháy lòng
Bỗng tìm ra nguồn nước
Mùi hương không hẹn trước
Tình yêu đến bất ngờ…..

Khi thanh âm cũng bất lục như lời

Và tôi biết bi kịch của những tình yêu
Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối
Giờ tôi muốn nằm yên trên núi
Mơ về đêm sương…”

Giá mà

trái tim bao ngày thất lạc
ta tìm thấy ta sau cái quay lưng…

Anh có đủ dại khờ

Anh có đủ dịu dàng, có đủ thiết tha
Để bỏ quá cho em những cơn làm tội anh
thất thường hơn mưa nắng?

Bên trong cánh cửa

Em chạm tay vào ranh giới
Nghe hoang vu gió lạnh bốn mùa
Điều chưa có chẳng thể nào đánh mất
Sao vẫn bàng hoàng trên mỗi lối đi xưa?

Năm buổi sáng không có trong sự thật

MỘTNgủ dậy một sángCả phố biến đâu mấtKhông một bóng người điIm lặng hồ nước sâu thăm thẳmMặt đất đỏ màu gạch nungNhư miệng quả núi lửaAnh đi tìm emTìm dấu vết những con đườngChúng ta thường đi lạiGiữa mênh mông tôi gọi em mãi mãiThế kỷ chúng ta đứng lại nơi đâyEm ở đâu…

Bọt nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiNhìn trước nhìn sau thấy rõ ràngNhững người đi trước sầu đeo nặngNhững người đi sau sầu không tan Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiThấy hay hay nhưng làm sao cườiNhư chuyện lớn lên rồi có vợCuối đời về đất lạnh nằm xuôi Tôi dòm đời…