”Rất cần một niềm tin là cứ yêu đi một tình yêu cao thượng
Nghĩ làm gì xa xôi
Nhưng chỉ một giây của sự chạnh lòng thôi
Lại thấy chẳng gì mong manh bằng tình yêu này cả…”
Tác giả: Ngan Tran
Bài thơ buổi sáng
”Sáng thức dậy, thấy lòng bình thản
Không suy tư cũng chẳng muộn phiền.
Ngẫm đời mình như dòng nước cạn
Chẳng còn gì để nhớ để quên…”
Tiếng cu gù
”Vì những thứ tầm thường ta đổi bao quà vô giá
Đổi cô đơn lấy những cuộc gặp chẳng cần chi
Đổi chiếc hôn lấy những tiếng cười đùa trống rỗng
Đổi nỗi dịu êm lấy những phút hội hè…”
Thơ cho một người họ Huỳnh
”Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi?”
Nước mắt
”Mẹ sinh em tháng bảy mưa ngâu
nước mắt đủ để bắc cầu Ô Thước…”
Bài giã biệt
”Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.”
Chuyện cổ
”Hội đã tan nhưng nàng không về nữa
Thóc và kê đã xanh mượt cánh đồng
Lững thững đàn trâu đi trong tiếng sáo
Tiếng sáo thì trôi tít mãi tầng không…”
Với biển lần đầu
”Đời người ngắn ngủi sao
biển thì dài rộng thế…”