Bài thơ chưa hoàn thành

“Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong…”

Đếm tuổi

”Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ
Thành mưa.”

Từ biệt

”Em về nhé
Anh yêu!
Em về nhé
Mai em đi về ấy chốn xa vời
Chiều phố núi những hàng cây lặng lẽ
Gió ngừng bay mà mây cũng ngừng trôi…”

Sau phút chông chênh

”Nhưng ta biết một điều rất thật
Ta vẫn là mình sau những phút chông chênh!”

Và anh tồn tại

”Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
Như người làm vườn, như người dệt vải
Ngày của đời thường thành ngày – ở – bên – em…”
.

Nửa đêm nỗi nhớ

”Trời rộng của anh ơi
Biết em xa thẳm thế
Vẫn muốn bồng trên tay…”

Lớn lên cùng tuổi thơ

”Tôi như người của năm tháng xa vời
Nhặt nhạnh những cũ xưa gom góp về thực tại
Tập làm người với những điều khôn dại
Tập nhìn đời nhân hậu như trẻ thơ…”

Bài thơ mực tím

”Mùa thi chẳng kịp trao lời hứa
Mười hai năm ấy ngắn hay dài
Chẳng biết sẽ buồn hay vui nữa
Năm học cuối cùng ai tiễn ai?”