Xin người chút không

Cho ta một chút yêu kiều
Chút sương áo mỏng chút chiều tóc bay
Trăm năm còn gió heo may
Mùa thu hồng nhạn còn đầy trong ta

Cho ta một chút mày hoa
Chút môi hạnh thắm người xa tới gần
Để ta kể với phù vân
Dù sao đời đã một lần có em

Cho ta một chút thuyền quyên
Chút hương thân thể bay lên ngọt ngào
Mai về ngủ dưới trăng sao
Nằm nghiêng gối cũ chiêm bao thấy người

Này em mắt biếc nhìn đời
Cho ta soi bóng làm người tương tri
Mênh mông cát bụi ra gì
Chỉ xin một chút yêu vì làm may!

Em còn ngà ngọc bàn tay
Cho ta cầm tới bên này hư không
Chỉ cầm theo một chút lòng
Chút tóc xanh chút môi hồng, chút thôi!

Buồn từ dạo ấy chưa nguôi
Ngoài kia sương khói đã trời sang thu
Ta còn một chút phù du
Hóa thành một kiếp đền bù cho em.

Xin người chút không – Hoàng Phủ Ngọc Tường

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s