Bài thơ ngắn

”Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ…”

Bạn gái

‘Bạn gái ơi, thương quá
Đời người rồi qua mau
Mong trời cho bền vững
Để chia cùng ngọt, đau…’

Không đề

‘Có một người hát rong về trên phố
Tiếng hát khẽ ngã vào con ngõ sâu
Mưa cũng ngã đâu đây làm ướt mèm tiếng hát
Người ta lớn dần qua những nỗi đau…’

Giọt nắng

”Như suốt đời
Em
Đuổi bắt tình yêu
Muốn ghì chặt để riêng mình ấm nóng
Nhưng tình yêu
có khác gì giọt nắng
Đậu giữa tay mình
Lại rớt xuống tay ai…”

Sao chẳng về đây?

”Kinh kỳ bụi quá, xuân không đến
Sao chẳng về đây? Chẳng ở đây?”

Nỗi nhớ mùa đông

”Ta nhớ mùa đông, ta nhớ anh
Ta nhớ ta của những ngày yêu cũ,
Nhớ vầng trăng rơi, nhớ dòng sông bão lũ,
Nhớ bản tình ca chưa kịp viết thành lời…”

Mẹ

”Lặng rồi cả tiếng con ve
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi
Nhà em vẫn tiếng ạ ời
Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru…”

Có một buổi chiều nào

”Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu
Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
Em có thấy bóng ai đang sững lại
Ấy là anh của một thời trẻ dại…”

Tìm lại khúc ca dao

”Thuyền hoa gập ghềnh chiều ấy chị sang sông
Áo Hà Đông nhớ mãi người dáng lụa
Tóc chị buông, ngẩn ngơ, vương víu gió
Thế mà thuyền hoa lại không cập bến trong …”