Thơ tiễn một người

“Cuộc đời cho gặp nhau
Cuộc đời làm ly biệt
Cái nghĩa lý cao sâu
Đến giờ tôi mới biết…”

Thơ tiễn một người

“Cuộc đời cho gặp nhau
Cuộc đời làm ly biệt
Cái nghĩa lý cao sâu
Đến giờ tôi mới biết…”

Không đề 5

Cây một vòm xanh trên mái đầu Trăng một vầng cao, đêm một sâu Và mắt một đôi thăm thẳm ngó Buổi tối cuối cùng được thấy nhau… Rồi một mình anh trở lại đây Cũng đến ngồi y một chỗ này Buồn một nỗi buồn không thể vợi Với một vầng trăng một bóng…

Vô ý

Bởi vì sự tàn ác
Có thể thành thói quen…

Ngày kỷ niệm

Trong thời gian một đóa ngày đã nởNgày yêu nhau ngày ấy sẽ không tànTrên trời cao nguyên vẹn một trăng vàngGiữa cây cành nguyên vẹn nhịp thu sangNgày anh hứa tặng em những ngày sau nguyên vẹnNgày yêu nhau ngày ấy sẽ không tànVà mỗi năm lại một lần hiện lênNgày kỷ niệm ngày…

Cuối rễ và đầu cành

Vươn mãi vào bề sâu
Cái rễ non tìm đường cho cây
Qua sỏi đá có khi tướp máu
Hướng mãi lên chiều cao