Vô ý

Đã tháng bảy đã qua mùa phượng cháy
Sót vài hoa rơi lả tả bên đường
Tôi vô ý đi qua không nhận thấy
Tôi dẫm lên tôi không hề tiếc thương.

Có một người nâng niu từng cánh phượng
Trên bàn tay buồn nhớ những ngày vui
Bàn tay ấy chân tôi vô ý dẫm
Thắm mầu hoa như máu trừng phạt tôi.

Trong đời tôi chuyện như thế nhiều rồi
Hoa tôi yêu bao bàn chân đã dẫm
Ngón tay tôi đã bao lần đau đớn
Trái tim tôi đã bao người dẫm lên
Sự tàn ác có thể thành thói quen
Tôi sẽ ngủ không yên nếu chính tôi tàn ác
Nếu chính bản thân tôi dẫm lên tim người khác
Bông phượng đáng thương ơi đừng tha thứ cho tôi
Đừng khoan hồng tôi đáng bị trừng phạt
Bởi vì sự tàn ác
Có thể thành thói quen
.
Vô ý_Bế Kiến Quốc

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s