Ba mươi, trải qua mấy ngọn bão tình, lòng bỗng xanh ngắt trở lại. Đó là một màu đằm thắm bao dung của bầu trời, bao dung cho mình, bao dung cho người… An trú giữa đời – Phiên Nghiên
Chuyên mục: biết ơn
An trú giữa đời – Đã bao giờ ta lắng nghe trọn một hồi chuông?
Mình chẳng vơ vào đâu, rằng đó là dấu hiệu gì thần thánh, nhưng mình cảm ơn lắm sự ngẫu nhiên này…
“cuộc phiêu lưu năm ấy”
tui tin rằng cuộc phiêu lưu năm ấy có núi cao có vực sâu, lần nào cũng đều đứng ở tận cùng những cảm giác, tuy nhiên nhìn lại không chút tiếc nuối… An trú giữa đời – Phiên Nghiên
“hãy vui đi nhé!”
Hãy vui đi nhé vì đã hết một chặng đường, và ngày mai thôi là một chặng mới… An trú giữa đời – Phiên Nghiên
những khi lạc đường
Những khi lạc đường, mất phương hướng, thấy biết ơn vô cùng những sẻ chia, những chỉ dẫn mà vũ trụ trao tặng.
“trong cơn nhớ người”
May mắn thay, thi thoảng bạn gặp những con người đẹp tuyệt trong cơn nhớ người… An trú giữa đời – Phiên Nghiên
“càng lớn lên càng thấy mình bé dại”
Càng lớn lên càng thấy mình bé dại trước mọi thứ… An trú giữa đời – Phiên Nghiên
“hiểu được lòng mình”
Không còn khao khát nắm hết thế giới trong lòng tay, chỉ có ước muốn hiểu được lòng mình! An trú giữa đời – Phiên Nghiên
An trú giữa đời – Ở giữa những thế hệ
Cảm giác giữa các thế hệ đối với mình không quan trọng bằng cảm giác ở trong một mối quan hệ, nhất là giữa người-và-người.