Trên đường đi biết mấy chặng vui buồn
Tay bạn đỡ khi mưa dầm nắng lửa
Nỗi buồn chia đôi, buồn còn một nửa
Niềm vui chia đôi lớn gấp hai lần…
Chuyên mục: bình an
Cảnh vui của nhà nghèo
Trong trần thế nhiều nơi phú quí
Nỗi buồn riêng ai ví như ai?
Anh Đến Giữa Đời Em
Anh đến giữa đời em
Như cơn mưa rào đầu, bất chợt
Phố trẻ
Xin những người đi lẻ
Hãy nhập thành chung đôi
Biển, núi, em và sóng
Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Ngày mới
Hãy nhận hết yên lành Một – Ngày – Mới, đi em!
Ơi em!
Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái
Nhỏ như tay em trong tay anh
Hiển nhiên
Hiển nhiên sau ban mai là đến một ban chiều
Nhưng sau ban chiều là ban mai,
còn hiển nhiên hơn thế
Có nhiều cái hiển nhiên anh muốn kể
Nhưng anh mong mỗi ngày, ta sống
để thương yêu!
Tự cảm thời gian
Anh không dắt tuổi thơ về cho em được nữa!Phố khép chiều quá khứ rồi, em!Tiếng cười bỏ quên trôi dòng sông cũSoi bóng người thoắt nhớ – thoắt quên! Thì hoa bìm cứ tím đến mênh mangPhố rộng dài như nỗi nhớNhững đứa trẻ lớn lên như gióNhờ mẹ âm thầm tưới tắm những…