Tự cảm thời gian

Anh không dắt tuổi thơ về cho em được nữa!
Phố khép chiều quá khứ rồi, em!
Tiếng cười bỏ quên trôi dòng sông cũ
Soi bóng người thoắt nhớ – thoắt quên!

Thì hoa bìm cứ tím đến mênh mang
Phố rộng dài như nỗi nhớ
Những đứa trẻ lớn lên như gió
Nhờ mẹ âm thầm tưới tắm những yêu thương.

Tuổi thơ dần khuất cuối nẻo con đường
Bởi những rong ruổi lo toan và ước mơ xa lắc
Sau bao nhiêu hư hao để giật mình mới biết
Hạnh phúc đâu phải là những ánh hào quang.

Mới biết thương cha bạc tóc những ưu tư
Thương mẹ tan ca đường xa chiều về muộn
Em gái bịu môi tựa tường đứng đợi
Dâm bụt quê đỏ mắt ngóng chờ.

Biết thương con sông rút ruột đắp lên bờ
Ấu thơ trôi bốn mùa vàng da mặt
Giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng mùa gặt
Bưng bát cơm đâu thấu hết nhọc nhằn


Em gọi tuổi thơ về từ những dư âm
Thấp thoáng cánh buồm ước mơ ngày cũ
Anh tim đến bên dòng niềm tin xưa ấp ủ
Xanh những điều sâu thẳm trong tim…
.
Tự cảm thời gian – Nguyễn Thanh Loan

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s