Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đi
không bờ vai, không ủi an, không siết chặt tay nồng ấm
hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống
khóc đi…
Chuyên mục: chân dung tác giả
Bỗng
Như tình cờ như hẹn hò như bất ngờ như lời hứa
Một phút một đời không biết nữa thời gian
Anh đứng sát bên em yên lành tan vỡ
Lạnh buốt như băng rực lửa nồng nàn…
Đại tướng Võ Nguyên Giáp
“Có khi nhẫn để vô thường
Không không sắc sắc đoạn trường trần ai…”
Bởi vì ta là con người..
“Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, như chúng ta có thể tồn tại tựa những tinh cầu đơn độc… Nhưng nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. “
Chỉ những chiếc lá mới biết
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau
không kịp nhớ mình đã sống…
Rét đầu mùa nhớ người đi phía biển
Cái rét đầu mùa, anh rét xa em
Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa..
Không đề
Đến giữa cuộc đời, hót chơi…
Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?
sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười…