Cổ tích về loài người

“Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc…”

Trong đêm

“Chẳng tin thánh nhân trong những bộ sách dày
Tôi tin dòng nhựa của cây
Tin từng viên gạch lát
Tin người thợ da đóng dép
Người thợ nề quét vôi
Tin cả tên cướp ngày mai chết
Đêm nay nhớ một trò chơi tuổi thơ
Một cô hàng xóm
Tin cái xấu dù khôn ngoan sừng sững
Mỗi ngày một bớt đi một chút
Sẽ lớn lên bản chất cuộc đời…”

Một ngày, một đời

Buổi chiều theo lá rơi xuống núi
Bỏ ưu phiền ở lại cùng cây
Mây bay thanh thản đưa tay vẫy
Mặt trời chìm sâu đóng cửa ngày…

Bất chợt

Gặp một người xa lạchợt nhớ một người quenGặp lại một người quenbỗng thấy mình xa lạ. Bất chợt___Đoàn duy xuyên