Một ngày, một đời

Buổi sáng mang hồn thơ lên núi
Tới cổng chùa sóng sánh tràn ra
Ngồi kiết già đọc kinh Bát Nhã
Thơ chìm vào kinh mất cả ta

Buổi trưa thiền hành nghe chim hót:
Công án ngàn đời gửi nhân gian
Bước chưa qua khỏi lời ai oán
Đành thở dài thêm tiếng gió khàn

Buổi chiều theo lá rơi xuống núi
Bỏ ưu phiền ở lại cùng cây
Mây bay thanh thản đưa tay vẫy
Mặt trời chìm sâu đóng cửa ngày

Buổi tối nở đầy sao trong mắt
Quê quán đời xưa lóng lánh soi
Nhón gót giữa trời đưa tay vói
Rớt xuống lòng ta những mặt người.

Một ngày, một đời_ Trần Thụ Ân

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s