Nhớ một người hay quên

anh có nỗi buồn em không biết
em có giấc mơ anh không vào được
những ngọn đèn thành phố kéo ta đi…

Sấp ngửa bàn tay

Bốn mươi tuổi rồi anh còn được nhớ nhung
Thì ở rừng xanh mộ bạn anh thêm một lần thay cỏ
Những lớp lá xanh, lá vàng, lá đỏ
Rụng xuống đất rồi đi đâu…

Một thoáng mùa thu

Tôi chậm bước nơi lối mòn nghiệt ngã. Em vội đi biền biệt một góc trời.
Mắt thoáng giật như lặng thầm nhắc nhở. Vết hằn nào mãi in dấu trong tôi.

Tạp cảm

Hình như có điều gì đang lẫn lạc
Đến cười khóc sao lòng giờ cũng khác
Cả con đường quen thuộc – khác ngày xưa…

Tự sự

”Nhanh quá thế, mà cũng buồn quá thế
Chớp mắt xong, là đã một đời người!
Day dứt lắm những gì từ tuổi trẻ
Chưa kịp làm, hẹn đó, để rồi thôi!”

Đi qua trăm đỉnh mưa rào

”Cảm ơn em đã cho vay
Chút tình muối mặn để ngày nhớ ơn
Để đêm ngát mộng bình thường
Trái tim cỏ úa hóa vườn chiêm bao
Đi qua trăm đỉnh mưa rào
Ơn em ngọn nắng ngọt ngào khuya nay…”