Sao chẳng về đây?

”Kinh kỳ bụi quá, xuân không đến
Sao chẳng về đây? Chẳng ở đây?”

Phép chia không có lỗi

”Nơi con hòa bình, nơi khác chiến tranh
Phía trước văn minh, đằng sau tăm tối
Người sang, kẻ hèn, người no, kẻ đói
Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều…”

Con đường

”Hãy thổ lộ bằng trái tim nguôi ngoai
Làm mềm ẩm ức
để suốt cuộc hành trình chỉ còn điều duy nhất
trồng hoa trên con đường ta dẫm chân lên…”

Không đề

”Thấy lòng mình như gốc rạ
Phơi bờ nằm đợi mùa sau
Ơ kìa có đám mây trắng
Chờ mùa sang để gối đầu…”

Long lanh buồn, long lanh cô đơn

Đã có những ngày có thể là vàng
Không biết giữ để tuột tay rơi mất
Chỉ một lần lười nhác,
Chỉ một lần chủ quan.

Điều kì diệu của mùa xuân

đôi khi tôi vẫn tự trói buộc bình minh vào những nỗi cô đơn
không đáng gì
mà quên đi âm thanhnáo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động…

Phố

Sao phố không tự mình thắc mắc
Giá lòng mình rộng hơn một chút có hay không?

Tháng Giêng

Cả đất trời rộn ràng ngày rất mới
Tháng Giêng tinh khôi như lộc biếc trên cành
Em tới lớp ngỡ mình là chim én
Vút lên trời những nốt nhạc xanh…

Giao thừa

Mùa đông rũ áo
Lòng không giao thừa
Mùa xuân lại đến
Vui buồn đong đưa…