Con đường

*thơ cho buổi sáng*

Muốn chào mình buổi sáng

xin lỗi mặt gương tối tăm

in dấu làm gì điều xấu xí hôm qua

ngực gầy giữ chặt ảo vọng

Ngày hôm nay mặt trời vẫn soi trên mái nhà

giấc mơ vẫn đi theo cuộc hành trình lấp liếm

em khóc và cười

tự mình dỗ mình vẫn hơn

chờ đợi một ngọn gió đến từ con đường khác

cơn mưa đến từ ngọn núi khác

Hãy thổ lộ với buổi sáng

nhịp điệu giận dữ ngày qua đã trở thành rỉ quặng

em chẳng phải tìm kiếm em trong sự thù ghét của anh

tình yêu nào chỉ có ở vườn địa đàng

cái chết không riêng mộ huyệt

Hãy thổ lộ bằng trái tim nguôi ngoai

Làm mềm ẩm ức

để suốt cuộc hành trình chỉ còn điều duy nhất

trồng hoa trên con đường ta dẫm chân lên…

Con đường__Phạm thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s