Dù sao cũng cảm ơn đời

Cám ơn những sáng êm đềm
Khói cà phê quyện bên hiên nhà mình
Đứng bên bờ vực tử sinh
Vẫn nghe em hát bản tình ca xưa…

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

”Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng trở về
Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Để đừng lạc lõng giữa mênh mông…”

Bài thơ buổi sáng

”Sáng thức dậy, thấy lòng bình thản
Không suy tư cũng chẳng muộn phiền.
Ngẫm đời mình như dòng nước cạn
Chẳng còn gì để nhớ để quên…”

Tập đi

Tập đi suốt cả một đời
Mà chân chưa chắc là đôi chân mình.