Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Em biết đấy, đừng chờ anh nữa

Phía sân ga thưa thớt những ngọn đèn

Anh không thể, ngàn vạn lần không thể

Trở về mang theo hơi ấm thân quen.

Những phố dài đi không nhớ nổi tên

Những heo may ủ hương đêm theo gió về cửa sổ

Cả lũ chim chọn mái nhà mình làm tổ

Cũng sẽ bay về phương Nam

Anh cũng thế, anh chỉ là cơn gió

Nương tựa vào đời cập những bến lang thang,

Anh biết đôi lần em đã hoang mang

Biết ánh mắt em vẫn nhìn anh lặng lẽ

Dù biết rằng em tha thiết thế

Nhưng anh vẫn muốn ra đi

Đừng níu anh lại trong nỗi sợ chia li

Nếu có thể, hãy theo anh đi mãi

Qua những vùng ấu thơ

Qua quãng đời vụng dại

Qua cả thời người ta ngần ngại

Chẳng thể trao nhau một niềm tin.

Nếu cứ chết chìm trong những thói quen

Sao mình thoát được đời ao tù phẳng lặng

Và nếu một ngày mình thôi hi vọng

Anh chẳng biết đời mình rồi sẽ ra sao

Như cánh diều đứt dây lảo đảo giữa trời cao

Hay như dòng sông không thể về biển cả.

Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá

Khi đêm nay anh chẳng trở về

Gió mùa thu vẫn gợi những say mê

Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ

Và nhất là thôi ủ rũ

Để đừng lạc lõng giữa mênh mông

Em biết không

Tất cả những con đường em chọn

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông…

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông_Trần Việt Anh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s