“rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…”
Chuyên mục: Đợi Nhau
Sợi đau sợi buốt sợi đưa người về
Người về bóng nắng bỗng đau
Ta nghe nước mắt lịm sâu cuối ngày
Người đi thuở ấy ta say
Chôn bao cay đắng tuổi gầy hai mươi…