Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa…

TÔI BIẾT NGƯỜI TA PHẢI SỐNG DÀI NHƯ VẬY, ĐỂ TÌM MÃI MỘT CƠ DUYÊN…

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che…

Đôi bàn tay

Tay ta nằm giữa tay người
Xót tay ai đã da mồi từ lâu
Đi qua bao cuộc bể dâu
Bàn tay ai đỡ trước sau ân tình…

Đáng lẽ

Trang sách ước năm xưađã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏchiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổbao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng quamột gương mặt chập chờn rồi vụt biếnbao con tàu về ga bao con thuyền cập bếnmà riêng em…

Lại bắt đầu

Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngLại ngọn đèn, màu mực những câu thơLại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rựcTrước biết bao nao nức với mong chờMột con tàu chuyển bánh ngoài gaLàn nước mới, trời xanh và mây trắngNgôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắngNhư chưa hề có mùa lũ đi…

XIN NGƯỜI MỘT TẤM KHOAN DUNG…

.Khi tình yêu biến mất khỏi trái tim, ta cần khoan dung cho nhau để không thấy tội lỗi giữa những buộc ràng, không phải vì miệng đời mà níu kéo chút hạnh phúc sứt sẹo.
.Em đã thấy bao cảnh người ta phải ngậm ngùi sống cùng nhau vì những danh nghĩa gán ghép. Mình chỉ có một cuộc đời, nên nếu đã chạm đến tận cùng mà vẫn không thể đi tiếp nữa, xin cho em một tấm khoan dung và lòng can đảm lớn lao để thanh thản buông tay anh…

Em đã cho anh

Em đã cho anh một tình yêu như thếTừ thuở hồng hoang, lửa khói nát mặt đườngNhững bức thư không ngày, không thángKhông cuối, không đầu… không cả những lời thương… Em đã cho anh những tháng năm tuổi trẻNhẹ thênh thênh, mơ mộng ngập tâm hồnMột ngày sống, cả ngàn ngày tung tẩyViên sỏi…

Anh đến với em

Anh đến với em bất ngờ như cơn mưa không báo trướcKhuấy động khung trời tĩnh lặng của emEm hứng lấy cơn mưa bằng niềm vui của người đang cơn khátUống mềm môi hạnh phúc ngọt ngào Hỡi cơn mưa của emAnh có thể bất ngờ khô tạnh điGiống như lúc đếnVà có thể đi…

Men say

Đâu phải cứ xa nhauMới cồn cào nỗi nhớTình yêu kỳ lạ thếKhông rượu nồng, vẫn say… Vẫn gần nhau mỗi ngàyMà dường như chẳng đủTrái tim luôn ích kỷChỉ muốn mình nhau thôi Bàn tay gọi bàn tayHơi thở tìm hơi thởBên nhau mà vẫn nhớVẫn tiếc từng phút giây Đâu phải cứ xa…