Cao và thấp

nói chung và nói riêng, thì tui thích cái tưng tửng của thơ Bùi Chí Vinh..

CHẢI TÓC CHO EM…

Em không biết vui hay buồn khi thấy mình dễ dàng hạnh phúc và cũng dễ dàng đau khổ. Như lúc này đây em ước ao thời gian ngưng lại để giữ nụ cười anh hiền lành, để cảm bàn tay trái anh tì nhẹ lên chân tóc gỡ rối đêm ngoan. Em thi thoảng ngoái cổ nhìn anh cười ngọt ngào, anh vẫn chăm chú như đang thực hiện một kiệt tác, và em lại bất động như bức tượng thạch cao, chỉ có trái tim nhảy múa.

Bởi tại vì thương

Bởi tại vì thương, nên tui thích cách em nhắn cho tui một cái tin buổi sáng, rằng hôm nay anh có thư tay…

Về làng

Ta đi mơ mộng trên trời
để cha cuốc đất một đời chưa xong…

Tình chợ

thơ Bùi chí Vinh tưng tưng, mà thiệt, mà lụm lặt được nhiều cái đáng hay, đáng nghĩ, đáng..đời!

Yêu đời..

Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau
Tôi vẫn còn yêu đời quá..

Ngày cho em hy vọng

Những gì mất đi nhưng chẳng thể đi qua
Mưa trong nắng là khóc vì hạnh phúc…