Ban công mùa cũ

Em tối nay, thốt nhiên hiểu rằng ban công của em không có điểm tựa, vì ở giữa lưng chừng trời đất, thành ra hụt hẫng dài lâu…

Uẩn khúc

Những người ôm chữ vào lòng luôn có bao nỗi đau tự nảy sinh không thể cự tuyệt, và luôn day dứt với chính sự bày tỏ của mình!