Kỷ niệm

“Em đã buông rồi
Nhưng tất cả không rơi
Kỷ niệm vẫn bồng bềnh như sóng biển…”

Nỗi nhớ Sài Gòn

Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.