Không đề

.Anh xé quyển thơ anh viết mấy năm ròngAnh xé lòng anh những đêm mất ngủCửa kính đóng xong anh đưa tay đập vỡĐời anh ổn định rồi, anh lại phá tung ra .Anh khờ dại anh tự làm mình khổAnh sợ những dây chằng, anh sợ cái lồng chimMuốn quên nỗi đau mà không…

Mưa

Chưa kịp lời tình tự
Trời đã oà cơn mưa
Vườn run lên trong nước mắt trẻ thơ
Mắt em ướt nhoà sung sướng