“Que diêm nhỏ cháy bùng rồi tắt lịm…”

*đọc một bài nhẹ nhàng rồi lại làm việc tiếp…*

Que diêm nhỏ cháy bùng rồi tắt lịm vào đêm

Mình không kịp châm mồi điếu thuốc

Trăng vằng vặc như miếng bơ sáng ướt

Lại trở về đơn giản chỉ là trăng!

Đưa tay ra còn níu được gì không

Anh nghĩ ngợi về bao điều bất hạnh

Về cuộc chia ly đã trở thành sự sống

Của riêng anh. Anh chợt yêu nó vô cùng

Ga nhỏ ồn ào, hồi hộp nỗi riêng chung

Ta sẽ nhớ khung cảnh này mãi mãi

Những gì nói ra,

những gì chưa nói hết

Tàu chuyển bánh rồi, còi xé bên tai

Thôi thế là xong,

mình đã chia hai

Cùng lao vào vực thẳm xanh vời vợi

Người đời sau này nghĩ về anh sẽ nói:

Anh chàng trẻ trai từng yêu cô nàng tươi mát như sông xuân

Như dòng sông bồi lở mùa xuân

Nàng cuốn chàng đi trong nhịp ru sóng nước

Rất đỗi yêu thương,

rất đỗi dịu dàng

và tràn đầy mơ ước

Đổ ra đại dương hòa vào sóng say cuồng

Thôi thế là xong.

Khi người đã lên đường

Anh chạnh nghĩ,

chỉ có điều không nói

Anh nghĩ về dòng sông,

về sân ga anh đã tới

Và về miền đất của mình giống hệt một nhà ga….

“Que diêm nhỏ cháy bùng rồi tắt lịm…” _Lưu Quang Vũ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s