Trong mùa thu

“Sáng mai nay đều đã trở về em
Khi em bước qua con đường cỏ lạ
Giọt nước mắt trên môi cười và niềm vui se giá
Sáng mai này em đến cuộc đời anh.”

Thơ tình cuối mùa thu

”Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ…”

Tàn thu

Này những hàng cây đứng trơ xương
Có đứng như ta đứng nát lòng
Có như ta đứng chờ không hẹn
Một người… không biết nhớ ta không?

Mùa thu ngồi hát

”Đám mây phiêu lãng về đâu
Mùa thu lẳng lặng pha màu trên cây
Dễ cười dễ khóc – em đây
Vẫn như xưa vẫn như ngày gặp anh…”

Lời từ biệt

”Những câu thơ dằn vặt một đời người
Chẳng cần biết có ai còn nhớ nữa
Cuộc sống này với bao nhiêu dang dở
Anh có thể đi mà chả kịp chào…”

Thu ca

”Tháng chín rồi
Ngày mỏng quá ngày ơi…
Sắc xanh là sắc da trời
Mong manh là khói lặng lời là mây.”

Thu khúc

‘Lời mưa hay lời em
chào hạnh phúc của mùa thu cũ
bàn tay lạnh thèm bàn tay ấp ủ
anh có về cho giấc ngủ xôn xao?”

Hoa cúc

”Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa
Như heo may dẫu nồng nàn đến thế
Mà biết đâu cúc vẫn nở trái mùa…”

Khúc mùa thu

”Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?”