Lời từ biệt

Về thôi em, vàng thu đã rụng rồi

Buồn và sáng những mảnh hồn xao xác

Tập thơ khép, nửa mái đầu xổ bạc

Em chả cần đâu giữa láo nháo chợ trời

Những câu thơ dằn vặt một đời người

Chẳng cần biết có ai còn nhớ nữa

Cuộc sống này với bao nhiêu dang dở

Anh có thể đi mà chả kịp chào…

Tìm anh ư? ở bất cứ nơi nào

Khi chợt thấy run run bông cỏ nở

Lúc thoáng gặp một bóng người đau khổ

Tay chìa ra…sâu như cõi thế gian

Về thôi em…

Bốn phía đã thu vàng

Mây đã trắng đến từ ngàn năm cũ

Gió đã xanh thổi lên từ Hoa Cỏ

Nở bời bời những khát vọng muôn sau…

(Thăng Long, thu 1993)

Lời từ biệt__Trần Nhuận Minh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s