Lâu rồi đã quên

Lâu rồi đã quên cảm giácThả một con diều lên trờiLâu rồi đã quên cảm giácNhắm mắt nghe dòng sông trôi Lâu rồi đã quên mình cũngCó nhiều mơ ước trong đờiLâu rồi dường như chỉ biếtTừng ngày, sống từng ngày thôi… Những chiều buồn rầu như thếTrải đều trên mỗi cuộc đờiNgười ta riết…

Dù thương chứ ta thương người lắm chứ

Nhưng tất nhiên đời chẳng suôn sẻ vậy
Ta đã cầm chặt quá, đến tuột tay
Ta mất người như mất quả bóng bay
Cứ đứng trông theo mà chẳng biết làm thế nào cho phải…

After a while you learn..

Rồi sẽ có một ngày em biết cách
Tự trồng nên cả một mảnh vườn xinh
Thay vì cứ buồn sầu chờ ai đó
Hái dăm hoa rồi mang đến cho mình…

Viết cho người yêu thương

Ta trở về thành phố của riêng tanắng chói gắt như mùa hè vẫn thếta trốn mình trong căn phòng đóng tất cả các cửakéo tất cả các rèmvẫn không thôi mộng mị về những ngày trôi-tựa-giấc-mơnhững buổi đêm đèn chong như thể đợi chờđợi ai chứ, ta cũng không rõ nữanhững chương sách viết…

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn

.Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồnThì còn ai thèm đi đến cuốiMà những đoạn đường dang dở những cuộc tình nham nhởCũng đâu có gì vui hơn.Thà cứ đâm đầu lao lên yêu như mưa dữ sóng cuồngNếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hônThì đừng ngại ngần…

Cho một chiều rỗng

.Em biết không ngày cũ đã xa rồiTừng phiến nắng của mùa xưa rớt lạiCon chuồn chuồn vẫn đậu bờ mê mảiCánh hoa gầy lặng lẽ cất mình bay.Bỗng chiều nay kỉ niệm về như mâyHơi thở buồn hoen mờ ô cửa nhỏƯớc gì có thể nhìn thấy em lần nữaNụ cười trong như trăm…

Giá mà

.Sáng nay thức dậy đi mần sớmTa nhớ ai hề, ta nhớ ai?Ta nhớ người nhìn ta ái ngại“Nghỉ việc, mình nuôi, bạn viết văn”Giá mà ta biết ta tài thựcTa để người nuôi dạ cũng đànhChỉ sợ ta viết lời phàm tụcNhìn người bươn chải, lại ăn năn.Giá mà ta biết ta buồn thựcTa…

Có những ngày

Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?