”Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa
Như heo may dẫu nồng nàn đến thế
Mà biết đâu cúc vẫn nở trái mùa…”
Chuyên mục: nỗi buồn
Vì ta đã nhiều lần ướt mưa
”Ta đã trải qua một quãng đời chỉ sống trong những ngày mưa
Không cần biết nắng có chói chang hay ấm áp ở một nơi nào khác
Chỉ cần biết ngay bên cạnh ta đây là gió mưa tan tác
Khát khao một chiếc dù
Nên ta hiểu rõ giá trị của nỗi đơn côi…”
Trái tim bên hàng rào
”Những hàng rào khốn khổ trên môi
Ngăn không cho anh tới được chân trời
Đám mây thiên thần ngoài tầm tay với
Không lẽ ta lang thang cho chấm hết cuộc đời.”
Ai biểu
”Ai biểu anh yêu mà còn nhút nhát
Lá thư tình để nhàu nát trong tay
Tại sao yêu mà anh chẳng nói ngay
Giờ lại trách …đắng cay mình nhỏ chịu.”
Phai phôi
”Cuộc đời là một chuyến đi
Lui về ngày cũ có khi thêm buồn…”
BUỒN VUI RƠI RỚT…
Nghĩ tới yêu một người thì hân hoan lắm vui sướng lắm. Nhưng nghĩ tới một người yêu mình sao buồn quá chừng… Tự hỏi mình có phải tào lao quá, bạn nói cứ yêu đi cứ mở cửa đi, con nhỏ khóc mếu cảm xúc lang thang ở đâu đâu thì yêu kiểu gì? Nếu không được đi cùng người mình cảm thấy hạnh phúc thì thà ở vậy cho xong, chớ lừa dối người ta làm gì tội người ta, ha nhỏ?!
Trả lại cho người…
Tôi đã thực sự rất thương yêu người, bằng tình yêu sâu sắc nhất, bằng cõi lòng tan nát được ủi an, bằng tiếng cười ngây ngô nhất của người. Vậy thì vì sao và từ khi nào chúng ta trôi ra khỏi đời nhau, bằng từng ngày khít chật gặp nhau và bằng từng ánh mắt bờ môi không bao giờ buộc vào âu lo cũ nữa?
Những vòm trời khác
Rồi sẽ đi đến đâu? Đây là câu hỏi em treo lửng lơ trên vạt áo mình suốt những tháng năm qua.