“Nếu biết trước anh đã xin thêm ngày
Được giam trong tay mềm em
Xinh của anh, em là ngoan của anh
Mòn môi anh vẫn gọi…”
Chuyên mục: Nỗi nhớ
Đã đi để mà thấy đâu
Chúng ta từ chối cuộc sống như từ chối một món quà
Khi mà triệu người khác chẳng bao giờ có cơ hội nhận
Khi mà ngàn vạn người khác đã bị tước thời gian đi mất
Đến từng ngày cũng phải gắng gượng đấu tranh…
Giá em biết xa nhau là nhớ
”Em nhớ anh trong căn bếp nhỏ
Em loanh quanh hoài, đàn kiến cũng loanh quanh
Nào ai biết… Giá như trời đừng xanh
Và giá như… là em… đừng nhớ”
Miền diệu vợi
”Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông
Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp
Và ước gì thời gian chậm chạp
Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.”
Tháng tám vào cơn đau
”Trên tờ thư viết vội
Tháng Tám vào cơn đau
Trong mỗi ngày trông đợi
Có bạt ngàn nhớ nhau…”
Ký ức
”Sao em nhớ căn phòng đầy tranh
đầy áo quần
đầy sách
tưởng như không còn chỗ cho con người
mà may sao
vẫn còn chỗ cho chúng ta
cho hạnh phúc
cho đớn đau…”
Bài thơ không thể đặt tên
Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể…
Sao hôm – Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
.
Có thể cuộc đời là quá rộng
Rất có thể cuộc đời là quá rộng.
Anh và em rồi chẳng gặp nổi nhau.
Ta đành phải thì thầm, ừ , rất khẽ.
Duyên phận này thôi để lại kiếp sau…
.
Tống biệt hành
Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?