Miền diệu vợi

Nơi ngày xưa bọn mình quen nhau

Quán cũ đã thay màu sơn kí ức

Nụ hôn rơi cũng làm anh buốt ngực

Năm tháng lạ lùng chẳng đợi chờ ai.

Em có lặng im nghe những tàn phai

Thành phố vào đông cơn gió nào lạnh buốt

Tê tái làm sao khi bàn tay đã tuột

Yêu thương mỏng manh sợi chỉ rối lòng…

Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông

Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp

Và ước gì thời gian chậm chạp

Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.

Những ước ao về tình đậm tình sâu

Chợt vụt qua mau như cơn mưa rất vội

Tình yêu nào chẳng nhiều bối rối

Nhiều non xanh, và cả những giận hờn.

Một ngày em đi, mang theo cả nỗi buồn

Anh đứng trông theo một miền diệu vợi…

Miền diệu vợi__Trần Việt Anh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s