Rạo rực hoa quỳ

Ngủ đi anh! Tháng năm còn lại
Sẽ chẳng buồn như những ngày tháng qua…
.

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Nếu cứ chết chìm trong những thói quen
Sao mình thoát được đời ao tù phẳng lặng
Và nếu một ngày mình thôi hi vọng
Anh chẳng biết đời mình rồi sẽ ra sao…

Trớ trêu

Mà môi trót buột lời yêu
Mà tim trót níu những điều nhớ mong
Qua đò nấn ná dòng sông
Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời…

Năn nỉ

Đừng lay tôi nhé cuộc đời
Tôi còn trẻ quá cho tôi mơ màng…

Hỏi

Vậy nơi nào anh nên đi
Lòng phố rộng thênh thang
Bước chân anh lặn vào trăm ngàn dấu khác
Những nỗi lòng không tên…

Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa…

Đã đi để mà thấy đâu

Chúng ta từ chối cuộc sống như từ chối một món quà
Khi mà triệu người khác chẳng bao giờ có cơ hội nhận
Khi mà ngàn vạn người khác đã bị tước thời gian đi mất
Đến từng ngày cũng phải gắng gượng đấu tranh…

Khúc nhạc buồn

Ở đâu ta trốn được nỗi buồn
Mà nhân thế chừng như hẹp quá!

Rồi con sẽ lớn

Gió sẽ quất phía “nhà không nóc”
Nhưng lỗi lầm ngày xưa không bật khóc
Mà hóa tiếng cười con
tròn lại một con người…