Phố thu thì dài lắm
Mênh mang và xa xăm
Người với người đông lắm
Biết ai là tri âm?
Chuyên mục: Nỗi niềm
Hoài
Từ thuở hai mươi lòng cứ tưởng
Ngàn năm tay đẹp vẫn trong tay.
Gió đâu bỗng đổi chiều xoay hướng,
Tình ở đầu môi, ở cuối mày!
Chật chội
”Muốn phá tung cánh cửa trái tim mình
Nhớ người ta mà không nói được
Thèm hoá thành đá cuội
Lăn về phía bình minh.”
Dù thương chứ ta thương người lắm chứ
Nhưng tất nhiên đời chẳng suôn sẻ vậy
Ta đã cầm chặt quá, đến tuột tay
Ta mất người như mất quả bóng bay
Cứ đứng trông theo mà chẳng biết làm thế nào cho phải…
Trò chuyện
Trong tôi có nhiều tôi
một tôi hay cười, một tôi hay khóc
tôi cười với đám đông, tôi khóc một mình
còn một tôi im lặng,
một tôi là chiếc bóng theo tôi…
Nói cùng anh
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui…
Đoản khúc gió
Trả lại em nỗi buồn con gái
Những lời mềm dệt mãi thành thơ
Gió bâng quơ đan từng vòng tóc rối
Năm tháng dài và rộng biết không em?
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi?
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi!
Khi mất niềm tin ta không còn ta nữa
Dẫu từng là bạn bè yêu thương một thủa
Đi cùng phía một con đường sao không thể gặp nhau?
Mỵ Châu
Nước mắt thành mặt trái của lòng tin
Tình yêu đến cùng đường là cái chết
Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp
Tình yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn tình yêu…