Khi em cất tiếng khóc chào đời
Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười
Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc
Trong cùng một cảnh ngộ nghe em!
Chuyên mục: Nỗi niềm
Tự bạch
Người ơi!
Không gì Thanh thản hơn là chỉ dựa vào mình
Không gì Cô độc hơn là chỉ dựa vào mình…
.
Bài thơ không thể đặt tên
Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể…
Sao hôm – Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
.
Thói quen
Em gặp anh cũng chỉ là một thói quen
Anh nghĩ có những thói quen nên bỏ
Em cười
Em có thói quen quen nhất, đó là, không bỏ thói quen…
Tự khúc
Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không…
Kapuchikian
Em bảo: “Anh đi đi”
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: “Anh đừng đợi”
Sao anh vội về ngay?
Bài ca số phận
Có thể có những lúc giữa bạn bè náo nhiệt
Nhưng số phận luôn bắt em cô đơn
Cô đơn cả khi có anh
Cô đơn cả khi hai đứa mình hạnh phúc…
Món nợ
Ta nợ nhau một buổi sáng bình minh
Có tiếng chim kêu xen trong kẽ lá
Mình chia xa sao lòng thanh thản lạ!
Bỏ lại sau lưng món nợ
Một cuộc tình!
Vô tình
Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi,
Vô tình anh không nói
Nên, đôi mình xa nhau…