Rất có thể cuộc đời là quá rộng.
Anh và em rồi chẳng gặp nổi nhau.
Ta đành phải thì thầm, ừ , rất khẽ.
Duyên phận này thôi để lại kiếp sau…
.
Chuyên mục: Nỗi niềm
Bài nhân gian tháng tám
Nếu em biết có lần tôi đã hỏi
Tôi đợi ai cuối cuộc chơi này?
Như tháng tám đi qua người sẽ khuất
Riêng vết son còn đỏ nẫu môi cười.
Cho ngày hôm qua
Em chỉ có một bờ tóc ngắn
Không đủ dài để buộc lời anh
Những ngọn tóc buồn hơn rêu cũ
Và hắt hiu gấp mấy lá cành…
.
#Dao_Phong_Lan
Không mùa
Và trái tim em xin cho một khu vườn
Xoã bóng mát trên tháng ngày cằn cỗi…
.
Hình tam giác muôn đời
Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới:
Một người rất yêu tôi,
Còn tôi yêu người khác…
Em không thể nói lời từ biệt
Em không thể nói lời từ biệt
Như vung tay ném đá qua trời…
.
Trò chơi
Mà vẫn biết tình yêu là rượu mạnh
Nâng lên môi rồi, chưa uống đã lo say…
.
Người dệt tầm gai
Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
Truân chuyên đè lên thanh thản
Ôi, sự trái ngược – những sợi tầm gai!
Ru người trăm năm
À ơi cái ngủ đi đâu
Tình yêu ru đến bạc đầu chưa thôi
Cách xa như đất với trời
Đêm đêm anh lặng ru người trăm năm…