Dấu chân xuân

Ôi trái tim bé nhỏ của em…một lần đặt vào tay anh, là hồng hoang muôn thuở phai màu, là mãi mãi in vào nhân ảnh, vết tình đau…

Em sẽ yêu anh như tháng giêng

Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo…

Trời thành phố đầy mây

Em bơi trong bầu trời có anh
bài hát yêu đương ngân vang trong gió
có gì đâu mà mắc cỡ
khi nói rằng nhớ anh

Khuya

Khuya
con thạch sùng tiếc gì mà tặc lưỡi hoài
em nhớ gì mà thức hoài
Ngoài kia trăng sáng quá!…

Đêm cứ như thế mãi

Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh
cho em thấy khoảng trống chỗ dựa
còn đủ sự bình yên
điều khao khát đã chìm trong ảo vọng..

Khi anh ở xa

Trong giấc ngủ không anh mà vẫn có anh
những sợi tóc của em êm và mềm
trên bờ vai chờ đợi

Tỉnh thức

ký ức vụn vặt
những mảnh hạnh phúc còn có thể nở hoa
hay lụi tàn dần
câu nói tổn thương thốt ra trong cơn giận dữ
có tha thứ được không?