Khi anh ở xa

Khi anh ở xa – Phạm Thị Ngọc Liên

Trong giấc ngủ không anh mà vẫn có anh
những sợi tóc của em êm và mềm
trên bờ vai chờ đợi

Giấc ngủ đu đưa như ru
Nơi em đi theo anh qua những con đường
những ngõ hẻm
nơi đồi núi nơi biển xanh
nơi con đường rừng già đầm bụi
nơi em vừa là đứa trẻ vừa là đàn bà
trong nũng nịu và âu yếm

Anh vừa là đứa trẻ vừa là đàn ông
trong ngọt ngào và ích kỷ
anh đem cho em đoá hồng này
chiếc gai này
hồn nhiên như tình yêu

Những lúc anh ở xa và em không anh
gió như lẫn mùi mồ hôi của anh bên cạnh
nắng như lẫn hơi ấm da thịt anh bên cạnh
đưa em qua bớt một ngày

Giấc ngủ với tiếng hát âm vang từ phương trời nào
những lá thư kể đủ chuyện trên trời dưới đất
nào ai biết giữa anh và em
có điều gì sâu thẳm ?

Em một mình rúc sâu trong hạnh phúc
không anh mà vẫn có anh …

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s