Dấu chân xuân

Rồi có một ngày mỏng manh em đi
cỏ đã rối trong tim, bụi đã tràn trong mắt
nỗi buồn xuân thì ngỡ ngàng thức giấc
không có nụ cười của anh
ấy là một ngày
tình yêu như chiếc que diêm
bùng cháy một lần rồi tắt lịm
có ai nhìn thấy em bật khóc
khi mùa đông tàn nhẫn thổi những ngọn gió cuối cùng.
Ôi trái tim bé nhỏ của em
chỉ một giọt sương cũng đủ làm buốt giá
anh như vầng mặt trời xa
ánh sáng gửi về lạnh nhạt
em biết lấy đâu chút hơi ấm mơ mộng
một dấu chân xuân bên thềm.
Dẫu sao thì em vẫn đợi
kiên nhẫn và dịu dàng
giọt lệ trong tim em sẽ nhỏ lên đám tàn tro kia
kết thành que diêm trong suốt
nơi tình yêu óng ánh sáng hằng đêm
soi đường cho anh trở về
và rồi
sẽ có một ngày mỏng manh
tiếng chim kêu trong lá
hương thơm mùa xuân tràn vào khe cửa
những tia nắng vây quanh em nói lời ngọt ngào
đừng ngạc nhiên khi em bật khóc
Ôi trái tim bé nhỏ của em
em đặt trong tay anh thêm một lần này
và mãi mãi…

Dấu chân xuân – Phạm Thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s