Đưa em về đi

Đưa em về đi, nơi con đường ấy
Dẫu nửa cuộc đời chưa có bước chân qua
Đưa em về đi, con đường ấy rất xa
Dẫu đông đúc vẫn mình em cô độc…

Nếu phải liền xa mặt trời

hai mươi năm ngủ vùi khúc ru mười chín tuổi
ngỡ không thể lặp lại những dại dột thuở thiếu thời
ngỡ bão tố chỉ cồn lên đến thế
biết đâu bão tố ngủ trong mình…

Làm sao anh yêu nổi em?

Những môi son quệt ráng chiều thẫm đỏ
Những bàn tay mềm mại nao lòng
Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế…

Đa mang

Em như cơn gió lạc đường
Theo anh lãng đãng mười phương trời nào.

Thêm một ngày mùa đông

Sài gòn không có mùa đông
Nhưng những ngày-mùa- đông thì nhiều lắm!
Giữa dòng người ngược xuôi, lòng anh đầy khoảng vắng
Tê buốt những đầu ngón tay…

Bài thơ không gửi

Anh viết gì cho em khi em 18 tuổi ?Có chiếc lá bạc đầu ngoài khung cửa vôi rơiAnh ước gì cho em khi sang 18 tuổi?Ngọn lửa thâu đêm não ruột chảy dài.Em trốn cơn đau vào giấc ngủ đơn côi,Anh đừng nói với em những điều đầy nước mắtTrong mơ em tìm cho…

Những đóa hồng ngủ muộn

Những đoá hồng ngủ muộn trong ký ức tháng 3
Rất nhiều giấc mơ héo khô bên ngoài cửa sổ
Đêm như vũng chất lỏng đặc quánh
Lấp lánh thuỷ tinh,